Photobucket


Trang: 1 2 3 [4]   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Những bài thơ còn trong trí nhớ  (Đọc 6091 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
khanh
Khách
« Trả lời #45 vào lúc: 12 Tháng Sáu 2008, 06:56:33 PM »

Ui, bác AChinh làm em nhớ nhỏ bạn em quá... Hai đứa học chung năm lớp hai, tới giờ học bài thơ này lôi giấy ra vẽ cả một rừng dừa. Rồi ngồi mơ được... uống nước dừa nữa
Logged
tsunami
Jr. Member
**
Offline Offline

Bài viết: 74


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #46 vào lúc: 12 Tháng Sáu 2008, 11:26:49 PM »

Achinh nói về bài thơ về Dừa, làm mình lại nhớ đến bài thơ "Dừa ơi" của Lê Anh Xuân. Giọng thơ mới đọc thôi đã như là ngâm rồi, đi vào lòng người với cảm xúc quê hương dào dạt. Đọc bài này lại nhớ về quê ngoại, hồi bé về quê, được các cậu, dì cho uống dừa, thích phải biết (mặc dù quê ngoại mình không phải xứ dừa như Hoàng Hoá - Thanh Hoá, hay Bến Tre, ...). Bài thơ này học hồi cấp 1 thì phải.

        Dừa ơi
             Lê Anh Xuân
Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ
Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió
Tôi hỏi nội tôi: "Dừa có tự bao giờ?"
Nội nói: "Lúc nội còn con gái
Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân
Đất này xưa đầm lầy chua mặn
Đời đói nghèo cay đắng quanh năm”

Hôm nay tôi trở về quê cũ
Hai mươi năm biết mấy nắng mưa
Nội đã khuất rồi xanh rì đám cỏ
Trên thân dừa vết đạn xác xơ.
Dừa ơi dừa! Người bao nhiêu tuổi
Mà lá tươi xanh mãi đến giờ
Tôi nghe gió ngàn xưa đang gọi
Xào xạc lá dừa hay tiếng gươm khua.

Ôi có phải nhà thơ Đồ Chiểu
Từng ngâm thơ dưới rặng dừa này
Tôi tưởng thấy nghĩa quân đuổi giặc
Vừa qua đây còn lầy lội đường dây.

Tôi đứng dưới hàng dừa cao vút
Cạnh hàng dừa tơ lá mướt xanh màu
Những công sự còn thơm mùi đất
Cạnh những chiến hào chống Pháp năm nao.
Vẫn như xưa vườn dừa quê nội
Sao lòng tôi vẫn thấy yêu hơn
Ôi thân dừa đã hai lần máu chảy
Biết bao đau thương, biết mấy oán hờn.
Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút
Lá vẫn xanh rất mực dịu dàng
Rễ dừa bám sâu vào lòng đất
Như dân làng bám chặt quê hương.

Dừa bị thương dừa không cúi xuống
Vẫn ngẩng lên ca hát giữa trời
Nếu ngã xuống dừa ơi không uổng
Dừa lại đứng lên thân dựng pháo đài.

Lá dừa xanh long lanh ánh nắng
Theo đoàn quân thành lá ngụy trang
Nếu rụng xuống dừa ơi không uổng
Dừa lại cháy lên ánh đuốc soi đường.

Đất quê hương nát bầm vết đạn
Đã nuôi dừa năm tháng xanh tươi
Ôi có phải dừa hút bao cay đắng
Để trổ ra những trái ngọt cho đời.

Nghe vườn dừa rì rào tiếng nhạc
Lòng nao nao tôi nhớ nội xiết bao
Tuổi thơ xưa uống nước dừa dịu ngọt
Tôi biêt đâu thuở chua xót ban đầu.

Tôi ngước nhìn mùa xuân nắng dọi
Bốn mặt quê hương giải phóng rồi
Tôi bỗng thấy nội tôi trẻ lại
Như thời con gái tuổi đôi mươi
Như hàng dừa trước ngõ nhà tôi.
Logged

http://360.yahoo.com/anhhatuan
Hãy CHIA rồi bạn sẽ được SHARE!!!
khanh
Khách
« Trả lời #47 vào lúc: 15 Tháng Sáu 2008, 04:57:48 PM »

ĐẤT NƯỚC

Sáng mát trong như sáng năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới
Tôi nhớ những ngày thu đã xa

Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy

Mùa thu nay khác rồi
Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi
Gió thổi rừng tre phấp phới
Trời thu thay áo mới
Trong biếc nói cười thiết tha

Trời xanh đây là của chúng ta,
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm mát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù sa
Nước chúng ta,
Nước những người chưa bao giờ khuất
Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất
Những buổi ngày xưa vọng nói về

Ôi những cánh đồng quê chảy máu
Dây thép gai đâm nát trời chiều
Những đêm dài hành quân nung nấu
Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu

Bát cơm chan đầy nước mắt
Bây còn giằng khỏi miệng tao
Thằng giặt Tây thằng chúa đất
Đứa đè cổ, đứa lột da

Xiềng xích chúng bây không khóa được
Trời đầy chim và đất đầy hoa
Súng đạn chúng bây không bắn được
Lòng dân ta yêu nước thương nhà

Khói nhà máy quyện trong sương núi
Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng
Ôm đất nước những người áo vải
Đã đứng lên thành những anh hùng

Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội
Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh
Trán cháy rực nghĩ trời đất mới
Lòng ta bát ngát ánh bình minh

Súng nổ rung trời giận dữ
Người lên như nước vỡ bờ
Nước Việt Nam từ máu lửa
Rũ bùn đứng dậy sáng lòa

Nguyễn Đình Thi
Logged
khanh
Khách
« Trả lời #48 vào lúc: 15 Tháng Sáu 2008, 05:06:13 PM »

bài này em học năm lớp 1 , sau này lên cấp 3 học lại - học kiểu khác, khó nhai hơn :P

THU ĐIẾU

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí
Lá vàng theo gió khẽ đưa vèo
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo
Tựa gối ôm cần lâu chẳng được
Cá đâu đớp động dưới chân bèo

Nguyễn Khuyến
Logged
Trang: 1 2 3 [4]   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Photobucket PhotobucketPhotobucketPhotobucket