Photobucket


Trang: [1]   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Passion for Excellence  (Đọc 826 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
labatvi
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 838



Xem hồ sơ cá nhân Email
« vào lúc: 20 Tháng Sáu 2009, 06:33:17 PM »

http://www.facebook.com/ext/share.php?sid=90996658862&h=B4u7D&u=CvNaa&ref=mf

Các bạn thân mến,

Có điều này cứ khiến tôi trăn trở từ khoảng 10 năm nay. Giờ có lẽ chính là lúc để tôi chia sẻ với các bạn.

Thường thì khi chỉ ra một điểm yếu kém hay một vấn đề nào đó của quốc gia, sẽ có người phản biện rằng, “Chúng ta còn tốt hơn nhiều nước châu Phi,” hay “Nhiều nước đang phát triển còn tệ hơn chúng ta,” hay “Chúng ta là một nước nghèo.”

Đó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý của kẻ thua cuộc.”

Thử tưởng tượng khi giáo viên nói với học sinh, “Em có thể học tốt hơn thế này, hãy cố gắng hơn nữa,” và cậu học sinh trả lời, “Thưa thầy, gia đình em nghèo, nhiều bạn học sinh nghèo khác còn học kém hơn em.”

Tại sao lại so sánh mình với những kẻ thua cuộc? Tại sao không đem mình ra so sánh với những người xuất sắc nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển, hay những nước nghèo, tại sao không nói, “Chúng ta muốn sẽ đánh bại Pháp và Mỹ trong lĩnh vực công nghệ và kinh doanh.”

“Anh điên à? Đó là hai trong số các cường quốc lớn nhất trên thế giới. Thật là hão huyền và viển vông!”

“Người anh em, nếu tôi nhớ không nhầm, chúng ta đã đánh bại hai nước này trên mặt trận quân sự. Vậy thì kinh doanh hay công nghệ có là gì?”

Thử tưởng tượng 70 năm trước, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói với cả nước, “Thưa Đồng bào, Pháp là một trong những cường quốc mạnh nhất thế giới. Chúng ta không thể đọ được với súng ống và đại bác của họ. Các vị thật quá điên rồ khi nghĩ đến chuyện chiến đấu với họ, chưa nói đến việc đánh bại họ.” Nếu Người đã nói như vậy, giờ chúng ta sẽ ra sao?

Thật không may, sau chiến thắng trên mặt trận quân sự, những thế hệ tiếp theo sống đớn hèn, không nghị lực, không ý chí, không khát khao chiến thắng, không hoài bão vượt trội.

Mấy năm trước, khi tôi bay về Việt Nam, vài người bạn của tôi ở Bộ Ngoại giao đón tôi ở sân bay. Tôi đã rất bức xúc trước thực trạng cán bộ Hải quan đòi tiền Việt kiều ở sân bay, nên tôi nói với bạn mình, “Cậu biết không, mấy thằng trong kia chỉ chăm chăm đòi tiền dân chúng.” Một người bạn của tôi nói rằng, “Ồ, các anh có hàng đống tiền cơ mà. Anh nên chia bớt cho những người anh em nghèo khó mới phải.”

Nghe đến đó, tôi rất thất vọng, nên im lặng không trả lời. Đó là tâm lý của kẻ thua cuộc, tâm lý chấp nhận chất lượng hạng ba, và lý luận bảo vệ sự cam chịu đó. Người bạn này của tôi về sau trở thành đại sứ ở nhiều nước, anh ta không hề thấp kém. Vậy bạn có thể hình dung bao nhiêu người ở nước ta có tâm lý của kẻ thua cuộc như thế.

Nếu có nhiều đến thế những người mang tâm lý của kẻ thua cuộc, Việt Nam sẽ đi về đâu?

Chúng ta, thế hệ này, nên cảm thấy hổ thẹn với cha ông. Cha ông ta đã không nói, “Pháp và Mỹ quá mạnh, chúng ta không thể chiến thắng.” Cha ông ta chỉ có một điều duy nhất trong suy nghĩ – chiến thắng hay là chết. Đó chính là hoài bão vượt trội, khát vọng chiến thắng, khao khát không chấp nhận đứng thứ hai (bởi vị trí thứ hai đối với họ chính là cái chết).


Nếu muốn chiến thắng, cần phải tư duy như một người thắng cuộc. Và đó là, “Chúng ta muốn thắng những người mạnh nhất. Chúng ta muốn là vô địch. Và chúng ta sẽ tạo ra con đường của mình từ đây đến chiến thắng cuối cùng.” Tâm lý của người thắng cuộc đó sẽ tự động buộc tâm trí ta vào trạng thái không chấp nhận làm kẻ tầm thường, không chấp nhận biểu hiện kém cỏi, không chấp nhận bất cứ cái gì thấp hơn nỗ lực cao nhất, phấn đấu lớn nhất, làm việc chăm chỉ nhất, và tư duy tích cực nhất.

Ai đó có thể nói, “Nhưng chiến đấu vì sinh tồn khác với cạnh tranh để làm giàu. Nền văn hóa của chúng ta chưa bao giờ coi trọng sự giàu sang. Trong nền văn hóa truyền thống, một thầy giáo nghèo là người được coi trọng nhất.”

Câu trả lời của tôi sẽ là:

(1) Khi chúng ta chiến đấu chống lại Pháp và Mỹ, đó không chỉ là chiến đấu để tồn tại. Chúng ta vẫn có thể sống dưới ách đô hộ của Pháp và Mỹ. Nhưng đó là một cuộc sống không có danh dự. Chúng ta chiến đấu vì danh dự, không phải vì sinh tồn.

(2) Ngày nay, chiến đấu để làm giàu và chống đói nghèo cũng là chiến đấu vì danh dự, bởi bất cứ ai trên thế giới cũng đều khinh thường công dân của một nước nghèo.

(3) Nền văn hóa truyền thống tôn vinh cái nghèo là hoàn toàn sai lầm. Là thuốc phiện. Đối với một cá thể, có thể sự giàu sang là vấn đề ý thích cá nhân, và không ảnh hưởng nhiều đến người khác. Nhưng đối với một quốc gia, đói nghèo là cái tội, sự giàu sang là sức mạnh và độc lập. Nếu Việt Nam giàu và mạnh từ một ngàn năm trước, thì Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật, và Mỹ đã chẳng dám tấn công chúng ta. Nếu thế, ta đã chẳng mất một ngàn năm chiến tranh. Đối với một quốc gia, nghèo nghĩa là yếu, là mở cửa cho những kẻ khác tấn công, là để bị đô hộ và giày xéo bởi các quốc gia khác, là bị khinh thường bởi người dân của các nước giàu có hơn. Hãy đi ra thế giới và bạn sẽ hiểu.

Đói nghèo là căn bệnh của một quốc gia. Đói nghèo cần phải bị xóa bỏ.

Bất kể triết lý cá nhân của mỗi chúng ta về sự giàu sang ra sao, đối với đất nước, làm giàu là mục tiêu chính yếu. Vì vậy hãy nhắc nhau đòi hỏi nhiều hơn nữa ở bản thân mình, ở bạn bè, thầy cô, chính phủ, và những nhà lãnh đạo. Hãy nhìn cách những nước giỏi nhất thế giới, như Nhật, Anh, Úc làm việc, học hỏi từ họ với quyết tâm về sau sẽ vượt qua họ (và họ sẽ vui lòng lắng nghe bạn, các bạn sinh viên, nói lên điều này, bởi bất cứ một giáo viên chân chính nào cũng muốn nhìn thấy cái ngày học trò đánh bại mình). Hãy ngừng suy nghĩ “Chúng ta là một nước nghèo, nên thế này là tốt rồi.” Không, sẽ là không đủ cho tới khi ta có thể đánh bại những người xuất sắc nhất trên thế giới.

Hãy tin vào chính mình. Nếu ta nghĩ ta có thể làm được, thì ta sẽ làm được

Đừng chấp nhận làm kẻ tầm thường. Đừng chấp nhận đứng ở vị trí thứ hai.

Hãy chấp nhận là người xuất sắc nhất.

Luôn đòi hỏi bản thân và dân tộc vượt trội nhất.

Và chúng ta có lịch sử hỗ trợ bên mình, rằng chúng ta có thể làm được những gì mà các dân tộc khác cho là không tưởng.

Hãy có một ngày thật tuyệt vời, bạn nhé!

Hoành
« Sửa lần cuối: 20 Tháng Sáu 2009, 06:37:56 PM gửi bởi labatvi » Logged

Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người với người sống để yêu nhau
labatvi
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 838



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #1 vào lúc: 20 Tháng Sáu 2009, 06:36:44 PM »

Phản hồi.

Cám ơn anh Hoàng và bạn Hiền vì bài viết này.
Theo những comment của các bạn leave lại, em nghĩ bài viết của anh hướng tới những người Việt trẻ. Em nghĩ rằng:
1. Những người Việt trẻ không phải không có ham muốn thành công. Rất nhiều người có ham muốn này (và em là một trong số đó). Tuy nhiên, lại không có nhiều người thành công ở Việt Nam. Lý do: hoàn cảnh. Em chỉ xét riêng lĩnh vực kinh tế:bạn ở miền núi, bạn không thể thành công nếu so với điều kiện ở thành thị (dzanh xin lỗi những người ở miền núi, nhưng hiển nhiên điều kiện kinh tế ở thành phố tốt hơn nhiều, phải không?). Thử tưởng tượng Việt Nam là miền núi so với các “thành thị” như Hoa Kỳ hay Châu Âu, em nói đúng không ạ? Muốn thay đổi: hãy biến Việt Nam thành “thành thị”, cái mà em nghĩ mình nên và phải học Trung Quốc, đặc biệt trong việc thu hút chất xám. Khó!
2. Mở rộng ra: một đất nước muốn thay đổi phải có những người muốn thay đổi. Singapore có Lý Hiển Long, Nga có Putin, Trung Quốc có Đặg Tiểu Bình, Mao Trạch Đông v.v..
Nhìn lại Việt Nam: sau thời đại Hồ Chí Minh, chúng ta không có nhà lãnh đạo nào mang tầm quốc tế, và chắc chắn sẽ không có nếu cứ tiếp diễn tình trạng chảy máu chất xám như hiện nay. Vì vậy cải cách ở Việt Nam là không thể, vì chúng ta thiếu những điều kiện tiên quyết (mà chất xám là một trong số đó).
3. Mọi người có thể nói em chỉ có chê mà không làm. Đúng. Nếu hỏi em có yêu nước không? Có. Em có mong muốn xây dựng tổ quốc không? Có. Em có dám làm không? Không. Vì sao? Sợ!
Tóm lại: nếu có điều kiện, em vẫn chọn con đường phát triển sự nghiệp ở nước ngoài.
Logged

Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người với người sống để yêu nhau
labatvi
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 838



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #2 vào lúc: 20 Tháng Sáu 2009, 06:37:19 PM »

Hi Dzanh,

Cám ơn em đã phản hồi rất thành thật. Nhưng nếu em cứ suy nghĩ cách đó thì em sẽ không bao giờ đến đâu cả, vì từ đầu đến cuối em chỉ có đủ lý do viện ra để thua.

Nếu nói về tỉ lệ thành công và không thành công thì ở đâu trên thế giới cũng vậy. Rất nhiều ngưởi ở Mỹ không thành công và không vui cả đời. Chỉ cần thấy tỉ lệ ly dị cực cao của Mỹ so với Việt Nam, em cũng biết là người Việt vui hơn hay nguời Mỹ vui hơn. Vui hơn là thành công hơn rồi. Có nhiều chuyện để kể ra, nhưng chỉ một con số ly dị thì em đã nắm vững vấn đề rồi.

Bất cứ nơi nào trên thế giới cũng có những khó khăn của nó. Thực ra nếu em so sánh em với đa số ngựời Việt ở Mỹ chẳng hạn, anh có thể chắc khoảng 80% là em đã không cực bằng họ. Và nếu em so với anh thì anh chắc 99% là em đã chưa cực bằng anh. Em kể ra việc gì cực nhất em đã làm đi, rồi anh kể cho em nghe chuyện của anh.

Và thành công có nghĩa là em muốn điều gì và cố gắng đạt được nó và đạt được nó. Thành công không có nghĩa là so sánh em với người khác. Thành công không có nghĩa là một người Mỹ có nhiều tiền đô hơn em (dù là người đó vẫn không đủ ăn với món tiền đó).

Đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho đất nước nghèo, cho chính phủ, cho đủ mọi thứ, chỉ là lý do để em không phấn đấu mà thôi. Nếu những người hoàn cảnh khó khăn hơn em bội phần mà thành công, thì em giải thích sao?

Đổ lỗi cho bất cứ điều gì chỉ có một nghĩa lý thôi–là mình không chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Em không cần phải so với ai trên thế giới hết. Chỉ có một điều thôi–Mình đã cố gắng hết sức chưa?

Em không thể cố gắng nếu chưa đánh đã thua.

Em có thể chọn con đường phát triển ở nước ngoài. Điều đó hoàn toàn OK. Nhưng nếu em ở ngay trong quê mình, với bà con thân thích anh em ruột thịt, biết ngôn ngữ biết văn hóa, biết đường đi nước bước mà còn không có ý chí, làm sao em có đủ ý chí để phấn đấu trong một vùng đất lạ, nơi quê người, không bà con thân nhân, thiếu ngôn ngữ, thiếu hiểu biết, thiểu tiền bạc, nói chung là chẳng có gì cả, và phải đi chùi nhà để tiến lên? (Chùi nhà là còn sang đó cưng. Anh bắt đầu bằng các việc tệ hơn chùi nhà vài cấp. Và lúc đó anh đang học thạc sĩ ở Việt Nam, tức là cũng có tí kiến thức rồi). Em sẽ không thể ngóc đầu lên được ở xứ ngựời, nếu em có tư duy kiểu đó.

Và “biết sức mình” không mang đến thành công đâu. Nếu em “biết sức em là không làm gì được và không bao giờ thành công được”, do đó em không cố gắng để làm gì cả, thì làm sao em thành công được?

Chỉ có cái biết thành công là cái biết “mình sẽ chiến thắng khó khăn, không cần biết là khó khăn gì và không cần biết mình sẽ tốn bao lâu, nhưng cuối cùng mình sẽ thắng”, đó mới là cái biết đưa người ta đến thành công mà thôi.

Em khóe nhé. :-)
Logged

Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người với người sống để yêu nhau
VTD
C.V
Super Hero Member
****
Offline Offline

Bài viết: 1072


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #3 vào lúc: 20 Tháng Sáu 2009, 08:50:09 PM »

Những bài viết thế này là để kêu gọi người ta làm chính trị. Mà làm chính trị thì không phải ai cũng làm được. Cho dù phấn đấu thế nào đi nữa mà không có quyền lực thì cũng vứt đi. Phải nhìn vào thực tế và hoàn cảnh của chính bản thân mình mà sống, cố gắng nhưng phải thực tế.

"Người biết thuật làm vua nhưng không có số làm vua thì phải chết" (Câu này trong Đông Chu Liệt Quốc hay Xuân Thu Chiến Quốc mình quên rồi, ai nhớ nguồn xin trích dẫn giùm)

TD
Logged

Use money to buy power and use power for the greater good!
labatvi
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 838



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #4 vào lúc: 20 Tháng Sáu 2009, 09:26:15 PM »

Bài này không có ý kêu gọi làm chính trị. Chỉ có ý kêu gọi các bạn trẻ suy nghĩ tích cực và không đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Logged

Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người với người sống để yêu nhau
chi pheo
Newbie
*
Offline Offline

Bài viết: 44


Xem hồ sơ cá nhân WWW
« Trả lời #5 vào lúc: 20 Tháng Sáu 2009, 11:08:04 PM »

bác Hoành này có vẻ như tên người cũng được phản ánh trong bài viết nhỉ, he he, văn vẻ dài dòng hô hào hoành tráng, nhưng giọng điệu sến và cải lương, lấy ví dụ thì nhiều chỗ hoặc là sai hoặc là chung chung lí thuyết suông, (miễn cho em khoản phân tích vì sẽ động đến chính chị chính em, kinh vãi hàng). em đồng ý là mình phải cố hết sức vì xuất phát điểm của đại đa số người VN kém khá xa các nước khác, nhưng cũng đừng có húng quá mà đòi làm số 1, ở đời phải biết mình là ai, cố quá lại thành quá cố thì toi. ví dụ: một đội bóng nghèo nàn, được dẫn dắt bởi một ban huấn luyện ngu đần, cầu thủ vô đạo đức và không khỏe mạnh, thì chỉ nên thi đấu ở asean thôi, đừng đòi đá wc finals làm gì để đỡ bị brazil italy germany nó dội cho khoảng 20+ - 0.
Trích dẫn
(3) Nền văn hóa truyền thống tôn vinh cái nghèo là hoàn toàn sai lầm.
Tất nhiên là chả có ai tôn vinh cái nghèo, nhưng Việt Nam cũng không có truyền thống tôn vinh cái giàu. Một ví dụ cụ thể là chỉ có gần đây thương nghiệp mới được người Việt coi trọng, chứ trong lịch sử hào hùng vĩ đại của dân tộc ta, mấy anh nhà buôn bị khinh như cún. Thời phong kiến thì thương nhân bị xếp hạng bét, thua cả bần cố nông, điều này được thể hiện qua câu sĩ nông công thương. Sau 1945 đến trước đổi mới tình hình cũng chả được cải thiện nhiều.
túm lại, bác Hoành này có ý tốt, nhưng với lối viết sến kiểu chicken s*** for the soul thế này, lời kêu gọi sẽ khó đi vào bên trong quần chúng.
« Sửa lần cuối: 20 Tháng Sáu 2009, 11:28:21 PM gửi bởi anh Chí » Logged

~ khà khà ~
VTD
C.V
Super Hero Member
****
Offline Offline

Bài viết: 1072


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #6 vào lúc: 21 Tháng Sáu 2009, 12:21:47 AM »

Ở đời người không có quyền thế thì tiếng nói không bao giờ được coi trọng. Ngay cả người giàu mà thế yếu thì cũng sẽ bị bóp cho chết.

Cho nên bài viết trên phải nói cho rõ ràng, cố gắng thì cố gắng làm cái gì và vì cái gì. Thế nào là thành công, và thành công của mỗi người giống và khác nhau như thế nào. Nói kiểu vơ đũa cả nắm không phân biệt tình hình cụ thể của mỗi người mỗi hoàn cảnh thì chả giải quyết được việc gì cả vì không bao giờ có 1 giải pháp chung cho tất cả mọi người.

TD
« Sửa lần cuối: 21 Tháng Sáu 2009, 12:52:33 AM gửi bởi VTD » Logged

Use money to buy power and use power for the greater good!
ChuoiChien
Full Member
***
Offline Offline

Bài viết: 141


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #7 vào lúc: 21 Tháng Sáu 2009, 05:20:45 AM »

Ở đời người không có quyền thế thì tiếng nói không bao giờ được coi trọng. Ngay cả người giàu mà thế yếu thì cũng sẽ bị bóp cho chết.

Cho nên bài viết trên phải nói cho rõ ràng, cố gắng thì cố gắng làm cái gì và vì cái gì. Thế nào là thành công, và thành công của mỗi người giống và khác nhau như thế nào. Nói kiểu vơ đũa cả nắm không phân biệt tình hình cụ thể của mỗi người mỗi hoàn cảnh thì chả giải quyết được việc gì cả vì không bao giờ có 1 giải pháp chung cho tất cả mọi người.

TD

Em nghĩ nếu giàu thì vẫn có khả năng xoay sở tránh bị bóp nhiều hơn vừa nghèo vừa yếu thế chứ anh nhỉ, và vì thế chẳng phải giàu là 1 yếu tố tích cực?

Và em nghĩ dù khái niệm "thành công" trong mỗi người khác nhau, và hoàn cảnh cũng ko giống nhau, nhưng sẽ có 1 điểm chung là ta tự coi 1 việc là thành công khi vượt qua được 1 nhiệm vụ tự đặt ra? Và quan điểm "mình sẽ cố gắng hết sức, quyết không chịu thua" là một thứ không thể thiếu nếu mình muốn càng ngày càng tiến xa?

@anh Chí: cứ phân tích nhiệt tình vào anh, chính trị thì có gì kinh vãi hàng đâu ạh?

vài thiển ý của em, mọi người cứ bóng bàn nhiệt tình cho em mau lớn nhé 

cheers 

Logged
Annie9x_blink182
Full Member
***
Offline Offline

Bài viết: 182


I'm just a kid

annietran1790@hotmail.com annie9x_blink182
Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #8 vào lúc: 21 Tháng Sáu 2009, 06:55:29 AM »

Em chắc chắn là ít tuổi nhất ở đây, kiến thức ko nhiều, kinh nghiệm ko nhiều, chịu khổ o nhiều, nhưng cho phép em nói lên ý kiến mình,
Mọi người cứ mất công bới lông tìm vết ở cái bài viết trên, nào là bài viết này là về vấn đề chính trị, rồi ngồi phân tích từng câu từng chữ ra xem nó đúng hay nó sai.
Cá nhân em là một người mới lớn, đọc bài viết này, tự nhiên thấy ko cần biết nó đúng hay nó sai nhưng nó thực sự có tác dụng và tác động tích cực. Đọc cả bai viết dài thế câu nói hay nhất chính là Đừng bao h chấp nhận là kẻ thứ hai, phải dám có ý thức đánh bại người xuất sắc nhất.
Đấy em thấy thế là quá đủ. Với một đất nước ở hoàn cảnh như minh thì đây chính là cái tinh thần cần có. Ko cần biết nó có viển vông thế nào nhưng chính xác là một người Việt trẻ cần có cái tư tưởng này.
Với một đứa mới lớn như em đọc một bài viết thế này cũng tự thấy như kiểu sáng mắt ra.
Cái gì nó cũng phải bắt nguồn từ suy nghĩ, có suy nghĩ đúng đắn tích cực thì ko có gì là ko thể.
Logged

Ký cọt giề!!!
haketu
Global Moderator
God Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 2954


2147483647 haketu1989 haketu1989
Xem hồ sơ cá nhân WWW Email
« Trả lời #9 vào lúc: 21 Tháng Sáu 2009, 07:28:48 AM »

Suy nghĩ blink người lớn ghê ! Rất đáng khen ngợi Tìm được việc làm thêm chưa em
Đồng ý với blink, đọc qua anh cũng thấy bài viết làm cho mình phải suy nghĩ 1 chút (mặc dù đọc lại cũng thấy vài cái phốt, nhưng nhỏ thôi, không làm giảm đi điều tác giả muốn nói).
Mình chỉ có ý kiến là á, muốn không phải là người thứ 2, thì hãy vượt qua được chính mình đã. Không thì mãi bị cái bóng của mình đè vào, không khá lên được. Biết mình là ai rồi hẵng biết người.
Logged

ctsroot
Full Member
***
Offline Offline

Bài viết: 154

ctsroot
Xem hồ sơ cá nhân WWW Email
« Trả lời #10 vào lúc: 21 Tháng Sáu 2009, 07:39:15 AM »

Bài hay nhưng rỗng. Đọc rồi bỏ  
Trích dẫn
Biết mình là ai rồi hẵng biết người.
chú Kun nói mất ý của anh rồi 
Logged
Annie9x_blink182
Full Member
***
Offline Offline

Bài viết: 182


I'm just a kid

annietran1790@hotmail.com annie9x_blink182
Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #11 vào lúc: 21 Tháng Sáu 2009, 07:41:15 AM »

To anh Tú: Tìm đựoc việc rồi ạ 
( off topic tí hehehe)
Logged

Ký cọt giề!!!
chi pheo
Newbie
*
Offline Offline

Bài viết: 44


Xem hồ sơ cá nhân WWW
« Trả lời #12 vào lúc: 21 Tháng Sáu 2009, 08:24:53 AM »

@anh Chí: cứ phân tích nhiệt tình vào anh, chính trị thì có gì kinh vãi hàng đâu ạh?
hà hà, ở đây toàn những con người lớn lên dưới mái trường xhcn tươi đẹp tiệt vời, được phản ánh qua câu ca dao bất hủ 'trường em mái ngói đỏ tươi, mấy ông bảo vê ngồi cười với nhau', thì bàn chính chị chính em làm gì cho nó tốn thời gian với lại gây chia rẽ khối đoàn kết đoàn kết đại đoàn kết dân tộc hả đồng chí?
Logged

~ khà khà ~
labatvi
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 838



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #13 vào lúc: 22 Tháng Sáu 2009, 03:48:09 AM »

Trích dẫn
Trích dẫn
Biết mình là ai rồi hẵng biết người.
chú Kun nói mất ý của anh rồi 

Làm sao để biết mình ? có khi cả đời cũng chưa hiểu hết mình là ai 
Logged

Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người với người sống để yêu nhau
ctsroot
Full Member
***
Offline Offline

Bài viết: 154

ctsroot
Xem hồ sơ cá nhân WWW Email
« Trả lời #14 vào lúc: 22 Tháng Sáu 2009, 09:28:55 AM »

Dù bạn là ai thì bạn cũng nên cảm thấy vui sướng vì trên đời này bạn là một tinh hoa có một không hai của tạo hóa. Bạn không thể bắt chước được ai và cũng không ai có thể bắt chước được được bạn. Hãy biết chấp nhận và bằng mọi cách phát triển tài năng của mình. Cho dù bạn thành công hay thất bại, đúng hay sai thì bạn đều phải cố gắng vươn lên trên mảnh đất của mình. Cho dù là xấu hay tốt thì bạn đều phải tự nỗ lực trong cuộc sống của chính mình.

Nhà thơ Douglas Malloch đã viết một bài thơ thể hiện sự suy nghĩ này mà mỗi chúng ta nên tham khảo:
Be the Best of Whatever You Are

If you can't be a pine on the top of the hill,
Be a scrub in the valley — but be
The best little scrub by the side of the rill;
Be a bush if you can't be a tree.

If you can't be a bush be a bit of the grass,
And some highway happier make;
If you can't be a muskie then just be a bass —
But the liveliest bass in the lake!

We can't all be captains, we've got to be crew,
There's something for all of us here,
There's big work to do, and there's lesser to do,
And the task you must do is the near.

If you can't be a highway then just be a trail,
If you can't be the sun be a star;
It isn't by size that you win or you fail —
Be the best of whatever you are!
Logged
Trang: [1]   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Photobucket PhotobucketPhotobucketPhotobucket