Các bạn thân mến,
Vậy là tuần lễ Đa văn hóa đã qua được 2 ngày rồi, nhưng không khí của lễ hội dường như vẫn còn bao trùm lên tất cả những người đã sống và làm việc hết mình cho Hội sinh viên, phải không nào.
Multicultural Week là một hoạt động khá bổ ích và thú vị được tổ chức bởi Đại học Adelaide tại khu vực Union House, một nơi thích hợp cho những hoạt động và biểu diễn ngoài trời. Hẳn các bạn sẽ rất nhớ một sân khấu biểu diễn tự do mà ai muốn lên hát hay nhảy múa đều được. Các bạn cũng hẳn chưa quên một hàng dài xếp hàng để tới chỗ bàn BBQ miễn phí, hay như những trò chơi đánh gôn, học nhảy. Tất cả đều được diễn ra trong ba ngày ngắn ngủi những đã để lại rất nhiều kỷ niệm đẹp.
Hội sinh viên Việt Nam tại Adelaide (VISA) đã nhân lễ hội này mà đăng ký một gian hàng để bán các đồ ăn truyền thống mang đậm bản sắc dân tộc mình. Các món ăn như nem cuốn (Spring Roll), chả giò (Cold roll), chè trôi nước (Mungbean Sweet Soup) đã được chính tay các du học sinh chúng ta chuẩn bị thật công phu và chu đáo.
Không chỉ có vậy, Hội sinh viên chúng ta đã tiến xa thêm một bước khá “chiến lược” khi đứng ra để tổ chức Đêm văn hóa Việt Nam (Vietnam Theme Night) để giới thiệu văn hóa truyền thống của Tổ quốc. Hẳn mỗi người trong đêm đó đều rất hãnh diện và tự hào khi vừa đứng nói chuyện với bạn bè quốc tế của mình, vừa giảng giải thêm cho họ ý nghĩa của chiếc áo dài, của áo tứ thân, của nón quai thao hay điệu nhảy cổ truyền của các thế hệ đi trước để lại – Nhảy sạp.
Nói chung, Multicultural week là tạo nên một hình ảnh mới về VISA, đem lại một ấn tượng tốt đẹp trong long các sinh viên quốc tế đang học tập tại đây. Hoạt động đầy ý nghĩa này đồng thời đã gắn kết các thành viên lại với nhau qua những thời gian bán hàng, cùng nhau chuẩn bị và biểu diễn. Quan trọng nhất, mọi người đã có những khoảnh khắc thật vui bên cạnh nhau, được bàn bạc và làm việc để quảng bá hình ảnh đất nước con người Việt nam với bạn bè quốc tế.
Phần 1: Những ngày chuẩn bịBan chấp hành VISA đã họp trong không khí tranh thủ và khẩn trương từng giây phút một để có thể ra những quyết định nhanh chóng và chiến lược. Người thì đi học, người thì đi làm nên thời gian họp khá ngắn ngủi. Đã vậy, BCH còn cả vụ đi dã ngoại Challenge Hill phía trước mắt, nên công việc đã nặng lại càng nặng hơn.
Nhiều ý kiến được đưa ra để cùng thảo luận. BCH đã nhất trí cùng bắt tay làm Đêm văn hóa Việt để làm tâm điểm cho tuần lễ văn hóa. Từng người một bắt đầu nhận sự phân công của chủ tịch hội. Người làm bên trang trí, người làm bên văn nghệ, người làm bên nấu ăn, người làm bên gậy nhảy sạp và chuyên chở…
Ngày tập luyện thứ nhất. CLB Khiêu vũ vừa kết thúc xong lớp học, toàn bộ các thành viên trong BCH đã tới phòng họp tại Wings để cùng nhau tiến hành tập luyện việc nhảy sạp và múa áo dài truyền thống. Có tham gia mới thấy hết được sự vất vả của những người đứng ra tổ chức như thế nào. Họ là những người … “đa năng”, vừa đứng ra chỉ đạo cách nhảy sạp, vừa ngồi để điều khiển sạp. Thỉnh thoảng lại phải hét lên “Đập đúng nhịp vào !” để cho người nhảy khỏi ngã. Loa máy tính phát bài “Sòn sòn đô sòn” và “Ing lả ơi”, hai bài hát khá quen thuộc để nhảy sạp.
Quả thực, việc tập luyện nhảy rất khó. Một vài người bị kẹp chân những vẫn cười hả hê vì quá vui. Lần đầu tiên họ được nhảy sạp mà. Từng cặp được phân công ra để nhảy biểu diễn trong buổi tối Vietnam Night dần dần đã quen với bước nhảy của mình.
Đội múa tập trong ba ngày 12,14 và 15. Tối 15, tất cả mọi người trong đội múa tổng duyệt với những tà áo dài thướt tha duyên dáng. Trong căn phòng nhỏ bé với hàng chục cặp mắt đổ dồn vào, chắc hẳn ai ai cũng bất ngờ và hồi hộp với những điệu múa uyển chuyển tưởng chừng như họ đang được chứng kiến một tiết mục trình diễn nghệ thuật chuyên nghiệp vậy. Có tận hai người đứng ra làm biên đạo múa, một người phụ trách phần “khung”, và người còn lại phụ trách các động tác tỉ mỉ hơn, kỹ luỡng hơn. Có những giọt mồ hôi chảy trên má. Có những nụ cười vui mừng. Và cũng thấp thoáng sự hồi hộp âu lo.
Các tiêt mục đơn lẻ như “Trống cơm”, “Bèo dạt mây trôi”, “Way back into love” dần dần được hoàn thiện ở những phút cuối cùng. Nhất là “Bèo dạt mây trôi”, hai người hát mà vừa hát vừa phải nhìn lyrics vì không thuộc. Hai đứa lon ton ra hỏi anh chủ tịch, thì bị một cái lắc đầu rằng: “Phải tôn trọng khán giả em ạ, chứ vừa hát vừa cầm giấy thì không hay đâu”. Thế là hai ca sĩ mặt tiu ngỉu lại lạch bạch ra ngoài sân để học thuộc lòng tiếp.
Ở trong căn phòng đó, một góc nhỏ thôi, nhóm phụ trách hậu cần ăn uống vẫn chăm chỉ cuốn Cold roll để kịp cho ngày hôm sau bán tiếp. Thỉnh thoáng có vài chú ra nhót miếng tôm thì bị các chị mắng cho te tua, thế là lại ngồi thu lu một góc không dám ho he một câu nào. Mỗi tối như vậy, họ cuốn vài trăm cái đấy mọi người ạ. Hy vọng sẽ bán đuợc hết tất cả.
Mọi người đều hồi hộp và mong chờ một buổi tối Vietnam Night diễn ra thành công tốt đẹp, và một buổi bán hàng “có lãi”.
2. Bán hàng:Đã được phân công trách nhiệm một cách rõ rang và rành mạch, mỗi hôm sẽ có 3 tới 4 người trực gian hàng của Hội sinh viên. Gian hàng được bán trong ba ngày: Thứ 3, 4 và 5, từ 11 giờ sáng tới 3 giờ chiều.
Rộng 4 mét, dài 6 mét, gian hàng không quá lớn để làm loãng đi không khí nhộn nhịp tấp nập người vào người ra, nhưng cũng không quá nhỏ để cho những người từ đằng xa tít tắp nhìn thấy lá cờ Tổ quốc treo trên cùng tung bay trong gió. Cạnh gian hàng là một gian hàng nữa của Trung Quốc, nhưng hình như họ không bán gì. Đối diện đó khoảng 30 mét là gian hàng của Indonesia.

Những người chuẩn bị thật vất vả
Không ai bảo ai, tự mọi người ngầm phân công. Đội hình bán hàng được chia ra làm hai nhóm. Một nhóm bán và thu tiền, và nhóm còn lại là ra mời khách. Nhóm bán hàng thật nhanh nhẹn và tháo vát lấy nem cuốn và chả giò cho khách một cách chuyên nghiệp. Trong khi ấy, nhóm mời khách vào xem hàng cũng tỏ ra là những “bậc thầy” trong “công nghệ PR” khi họ cứ thấy ai đi ngang qua gian hàng mà có tiềm năng thì sẽ nở một nụ cười thật tươi: “Hello, how are you today”, rồi sau đó “We sell Vietnamese food here” …
Và như ảo thuật hiện đại ấy mọi người ạ, những người đi ngang qua gian hàng đã bị một “ma lực” nào đó làm cho họ …”lẽo đẽo theo sau” những người giữ vai trò tiếp thị ấy. Và rồi khi bị đẩy vào gian hàng, họ sẽ mua nào thì từ cold roll cho tới spring roll. Và tất nhiên không thể không kể tới món xôi ngọt và chè xôi nước thơm ngon nữa. Họ mua hết, mua hết. Và họ ăn. Họ khen ngon. Họ lại quay lại. Họ lại mua tiếp. Rồi họ cười, họ nói chuyện với những người trong hội sinh viên chúng ta. Và dù thế nào đi chăng nữa, điều quan trọng nhất là, tất cả mọi người góp sức vào gian hàng của VISA đều có những khoảnh khắc tuyệt vời và không thể nào quên.

Rất nhiều chè trôi nước được làm ra
Gian hàng Việt Nam luôn đông khách

Nên chọn cái nào bây giờ ???
Hôm đầu tiên, 250 cái cold roll và gần một nửa số lượng đó spring roll đã bán hết sạch sành sanh. Thậm chí những người bán hàng còn định “láu cá” giữ lại một chút để tẹo nữa có gì cùng nhau ăn uống sinh hoạt tập thể, nhưng rồi có khách lại mua. Và thế là họ lại phải bán nốt số đó. Hết hàng rồi mà vẫn còn những bạn bè nước khác tới hỏi “Do you still have any cold roll”, và mình lại phải trả lời họ “Sorry …” mà trong long tiếc ngẩn ngơ: “Biết thế làm thêm chục cái nữa”. Có giọng nói của ai đó vang vọng vào: “Biết trước đã giàu rồi, thế này là thành công rồi mọi người ! Dọn hàng nhanh nhanh còn về … đi học !”.

Đây là chị Thư, luôn luôn không quản ngại gió mưa để … rán spring roll

Để được những thành phẩm thế này
Hôm thứ hai, trời mưa nhẹ. Nhưng vẫn cháy hàng tới phút chót. Có những giây phút tưởng chừng như VISA bị … “ế” vì nửa tiếng liền chả ai ra mua. Nhưng rồi lại ào ạt, tới tấp. Trời vẫn mưa lất phất, và không có nắng đẹp như hôm đầu. Các nhiếp ảnh gia của VISA vẫn lách tách liên tục để cố lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp đó. Thỉnh thoảng, có một vài bạn chạy lon ton ra chỗ người ta phát miễn phí Red Bull để lấy vài lon về cho những người đang bán hàng uống để tiếp thêm sinh lực. Ba giờ dọn hàng, những người phụ trách gian hàng đều có công việc cho buổi tối (Vietnam Theme Night), nên họ làm mọi việc trong tình trạng khẩn trương để tranh thủ nghỉ ngơi chút ít còn tới hội trường cho kịp thời gian chuẩn bị buổi tối trọng đại nữa.
Ngày thứ ba, ngày cuối cùng. Vẫn là những chiến thuật cũ, nhưng vẫn nhiều khách. Lượn một vòng xung quanh các gian hàng khác thì thấy rằng gian hàng Vietnam chúng ta rất rất đắt khách. Do chúng ta làm ngon, hay do mọi người thích các món ăn truyền thống nước mình nhỉ. Có lẽ bởi cả hai. Nhưng cũng phải công nhận một cách khách quan rằng, các “đầu bếp” VISA nhà mình đã chứng minh là những người cuốn nem chuyên nghiệp không thua kém bất kỳ một nhà hàng nào cả. Đó là sự thật. Nhiều bạn vì học hành nên không tham gia được đã phải thốt lên tiếc nuối rằng: “Không được ăn món chè trôi nước quả thực là điều đáng tiếc nhất !”. Qua đó mới thấy được sự hấp dẫn và đặc biệt của văn hóa ẩm thực Việt Nam. Chúng ta thật tự hào vì là những người con đất Việt, phải không nào !
Ba ngày bán tại gian hàng. Dù nắng hay mưa, cũng đều từng đó con người, từng đó khuôn mặt và nụ cười, từng đó giọng nói gắn liền với những kỷ niệm đẹp !

























Bonus: Những hình ảnh với lá cờ Tổ quốc

Chào cờ chào !

Đây là Dương với Tú mọi người ạ, hai người hát Bèo dạt mây trôi ấy.

Bên trái là em Trang tamin. Em rất có công trong việc mời khách. Không có em, 50 cái cold roll bị … ế sẽ không bao giờ bán được !



Chị Mai, cựu thành viên nhà Wings. Màu áo dài của chị với màu cờ làm tấm ảnh rất có hồn