Lần đầu tiên em nghe Bức thư tình thứ 3 thì thấy cứ ngang ngang, kỳ cục thế nào ý, nhưng mà nghe càng nhiều càng thấy hay, mỗi lần nghe lại thấy 1 góc cạnh khác. Từng câu từng từ đều ý nghĩa và tình cảm... Đoạn đầu nhẹ nhàng, êm ái, đều đều, xong đẩy dần lên "Chắt chiu từng niềm hạnh phúc ấm áp mỗi khi bên nhau. Ấp ôm từng niềm nhung nhớ mỗi khi xa lìa" rồi bùng nổ đoạn cao trào "Khi để mất em, tháng ngày tối tăm. Không còn có em đông về lạnh giá. Không thể mất em..." Cảm giác qua từng bản bức thư tình, tình yêu cứ lớn dần và sâu sắc dần... Ý kiến cá nhân thôi, em thấy bức thư thư tình thứ 2 đuối và nông hơn hẳn 3 bài còn lại.
Điều ngọt ngào nhất cũng là 1 bài em thích

Lúc đầu nghe ghét dã man, ngang ngang, trúc trắc thế nào ý "Có ai đã nói rằng, tôi không cần cho anh ấy, họ thì thầm với nhau rằng, anh ấy sẽ bỏ rơi tôi", qua được rồi thì mới "chỉ có tôi hiểu, lời anh vẫn nói với tôi qua đôi mắt nâu" và "chỉ thế thôi, tôi cám ơn đời, mang anh đến, điều ngọt ngào nhất trên đời"

Đấy là 1 trong những bài em thấy vui nhất của Đỗ Bảo. Trong 1 bài mà đi qua nhiều tâm trạng

Bài ca tháng sáu thì làm bình yên. Em thích đoạn: "Em gặp chúng ta, một đôi lần ta vẫn thoáng nhìn, chỉ để biết chắc em còn gần anh, và niềm tin vẫn đong đầy..." Hà Trần hát nhạc Đỗ Bảo quá tuyệt vời

Mây và Ngược sáng thì cứ như sáng tác cho Tùng Dương ý

Cứ mang phong cách hơi cổ quái, kỳ dị ("dẫu chối bỏ cuộc đời để được đến với mây"

) nhưng mà đầy cảm xúc, mỗi người nghe lại thấy 1 cảnh khác nhau. Em bị ám ảnh "nếu biết rằng rồi mây sẽ đến, tôi đã chờ dưới trời trong xanh". 1 chút tiếc nuối và 1 chút khao khát.
Ah, còn 1 bài nữa em cũng chết mê chết mệt là "Thế giới tuyệt vời". Sáng và buồn.